Lớp 7Ngữ Văn

Cảm nghĩ về Thành và Thủy trong Cuộc chia tay của những con búp bê

Hướng dẫn lập dàn ý và tuyển tập những bài văn Cảm nghĩ về Thành và Thủy trong Cuộc chia tay của những con búp bê. Với những bài văn mẫu hay nhất dưới đây, các em sẽ có thêm nhiều tài liệu hữu ích phục vụ cho việc học môn văn. Cùng tham khảo nhé! 

Dàn ý cảm nghĩ về Thành và Thủy trong Cuộc chia tay của những con búp bê

Mở Bài

     Giới thiệu truyện “Cuộc chia tay của những con búp bê” và hai nhân vật Thành, Thủy.

Bạn đang xem: Cảm nghĩ về Thành và Thủy trong Cuộc chia tay của những con búp bê

Thân Bài

– Thành là người anh biết nhường nhịn và yêu thương em gái hết mực:

+ Chiều nào cũng đi đón em.

+ Nhường hết đồ chơi cho em.

– Thành cố giấu nỗi buồn để an ủi em gái.

+ Nghe em khóc mà Thành không kìm được nước mắt.

+ Anh nhớ về những kỉ niệm khi hai anh em ở bên nhau.

– Thành đau lòng khi phải chia tay em.

– Thủy là cô em gái ngoan ngoãn, thông minh: Biết khéo léo vá áo cho anh khi áo anh bị rách.

– Thủy yêu thương anh, nhường cho anh tất cả đồ chơi:

+ Dặn dò anh khi nào áo rách thì tìm về chỗ mình để mình vá lại áo.

+ Nhắc anh không được để con Vệ Sĩ và con Em Nhỏ cách xa nhau.

+ Là người con hiếu thảo khi muốn gặp và chào bố trước khi theo mẹ về quê ngoại.

→ Cả hai anh em đều là nạn nhân vô tội trong cuộc li hôn của bố mẹ.

→ Hai anh em đều buồn khi phải xa nhau.

Kết Bài

     Lời kêu gọi mọi người hãy bảo vệ, giữ gìn hạnh phúc gia đình để những đứa trẻ không trở thành nạn nhân vô tội.

Cảm nghĩ về Thành và Thủy trong Cuộc chia tay của những con búp bê (ảnh 2)

Cảm nghĩ về Thành và Thủy trong Cuộc chia tay của những con búp bê – Bài mẫu 1

      Chúng ta đã từng bắt gặp rất nhiều cuộc chia li thông qua các tác phẩm văn học tiêu biểu như “Cuộc chia li màu đỏ” (Nguyễn Mĩ), “Việt Bắc” (Tố Hữu), “Tống biệt hành” (Thâm Tâm),…và tất cả những cuộc chia li ấy đều ẩn chứa nỗi buồn. Cuộc chia tay của Thành và Thủy trong “Cuộc chia tay của những con búp bê” (Khánh Hoài) cũng là một cuộc chia li như vậy.

      Thành và Thủy đều là những đứa trẻ đáng thương, nạn nhân vô tội trong cuộc li hôn của bố mẹ. Nếu bố mẹ không li hôn thì có lẽ hai anh em đã có một cuộc sống ngập tràn tình yêu thương. Vì những lí do riêng của bố mẹ mà hai anh em phải xa cách. Điều ấy thật đáng buồn và nó có ảnh hưởng không nhỏ đến tâm lí của trẻ thơ. Là một người anh trai, Thành biết nhường nhịn và yêu thương em gái. Sự quan tâm của Thành được thể hiện qua hành động chiều nào Thành cũng đi đón em. Khi biết bố mẹ li dị, Thành rất đau lòng. Thành thương đứa em gái bé nhỏ phải theo mẹ về quê ngoại. Nghe tiếng khóc nức nở của Thủy mà Thành “cứ phải cắn chặt môi để khỏi bật lên tiếng khóc to, nhưng nước mắt cứ tuôn ra như suối, ướt đẫm cả gối và hai cánh tay áo”. Hai anh em cùng lớn lên bên nhau bây giờ chia cách mỗi người một nơi có ai không đau lòng?. Tuy trong lòng đang chất chứa nỗi buồn nhưng Thành vẫn an ủi, vỗ về em bằng cách “kéo em ngồi xuống và khẽ vuốt lên mái tóc”. Phải là một người anh hết mực yêu thương em thì mới có những hành động như vậy. Thành nhớ lại kỉ niệm một lần đi đá bóng bị rách áo, vì sợ mẹ mắng nên không dám về nhà. Chính Thủy đã đem kim chỉ ra sân vận động để vá áo cho anh. Cũng bởi hành động đó mà Thành ân hận nhận ra bao lâu nay mình mải chơi với bè bạn mà không quan tâm đến em. Thành là người anh trai biết suy nghĩ và biết hối lỗi về sự vô tâm của mình. Không chỉ vậy, anh còn nhường cho Thủy hết đồ chơi mà không chịu chia ra theo lời của mẹ. Anh muốn dành tất cả những thứ đó cho đứa em gái đáng thương. Thành muốn Thủy giữ hai con búp bê vì đó có thể là niềm an ủi cuối cùng mà anh dành cho cô.

      Thủy là cô em gái ngoan ngoãn, thông minh khi biết vá áo lại cho anh để Thành không bị mẹ mắng. Bàn tay Thủy đưa những mũi kim thoăn thoắt chứng tỏ Thủy là một người khéo léo. Biết rằng sắp phải xa bố và anh, Thủy rất buồn, “hai bờ mi đã sưng mọng lên vì khóc nhiều”. Cũng giống như Thành, cô nhường hết đồ chơi cho anh: “Không, em không lấy. Em để hết lại cho anh”. Ở Thủy không có sự tranh giành với anh như những đứa trẻ khác. Cô biết nhường cho anh và yêu thương anh. Thủy vô cùng chu đáo khi đã bắt con Vệ Sĩ gác cho anh ngủ vì có thời kì Thành ngủ mê thấy ma. Thủy lấy con dao díp buộc vào con búp bê đặt ở đầu giường để nó canh cho anh ngủ. Cả Thành và Thủy đều rất yêu quý hai con búp bê đó. Họ gọi chúng bằng cái tên thân mật là Vệ Sĩ và Em Nhỏ. Hai con búp bê ấy không bao giờ cách xa nhau cũng như tình cảm anh em khăng khít của Thành và Thủy. Vậy mà khi Thành chia tách chúng ra thì Thủy “không chịu đựng nổi”. Thủy giận dữ khi Thành đặt con Vệ Sĩ và Em Nhỏ ra hai phía: “Anh lại chia rẽ con Vệ Sĩ với con Em Nhỏ ra à? Sao anh ác thế”! Trước giây phút chia xa, Thủy còn “ôm ghì lấy con búp bê, hôn gấp gáp lên mặt nó và thì thào: “Vệ Sĩ thân yêu ở lại nhé! Ở lại gác cho anh tao ngủ nhé”! Đó là những lời nói hồn nhiên của một đứa trẻ nhưng ẩn sâu trong đó là biết bao sự đau lòng khi phải cách xa người anh trai ruột thịt mà không biết khi nào mới có thể gặp lại. Ngỡ tưởng Thủy sẽ giữ con Em Nhỏ bên mình nhưng cô đã quay lại đặt nó quàng tay vào con Vệ Sĩ và nói với anh: “Anh phải hứa với em không bao giờ để chúng nó ngồi cách xa nhau. Anh nhớ chưa? Anh hứa đi”. Không chỉ chu đáo, Thủy còn là một cô bé hiếu thảo khi muốn gặp và chào bố trước khi đi nhưng bố vẫn biệt tăm mấy ngày hôm nay.

      Rồi mai đây, tương lai của Thủy sẽ ra sao khi theo mẹ về quê ngoại cô sẽ không được đi học nữa. Mẹ Thủy bảo rằng sẽ sắm cho Thủy thúng hoa quả để bán ngoài chợ. Cả Thành, cô giáo và các bạn học sinh đều xót xa trước những chia sẻ ấy. Cuộc chia tay kết thúc bằng hình ảnh Thành mếu máo, “đứng như chôn chân xuống đất” và “nhìn theo cái bóng bé nhỏ liêu xiêu” của em gái trèo lên xe. Có lẽ phải rất lâu sau họ mới có cuộc tái ngộ.

      Hai anh em đều rất buồn khi phải cách xa nhau nhưng họ không có sự lựa chọn nào khác. Nếu tổ ấm gia đình không tan vỡ thì có lẽ sẽ không có cuộc chia tay thấm đẫm nước mắt này. Cuộc chia tay của Thành và Thủy đã để lại trong chúng ta rất nhiều cảm xúc. Đồng thời qua cuộc chia tay ấy, tác giả Khánh Hoài cũng muốn gửi tới bạn đọc thông điệp hãy bảo vệ, giữ gìn hạnh phúc gia đình để những đứa trẻ vô tội không phải chịu tổn thương, mất mát.

Cảm nghĩ về Thành và Thủy trong Cuộc chia tay của những con búp bê – Bài mẫu 2

      Một buổi chiều chẳng mưa cũng chẳng nắng, giờ học đầu tiên là giờ Văn. Hôm nay, chúng tôi học bài “Cuộc chia tay của những con búp bê”. Tên gì mà lạ – Tôi tự nhủ. Tôi đọc bài, câu chuyện như cuốn hút tôi một cách mạnh mẽ. Càng đọc, lòng tôi càng trĩu nặng. Cả buổi học mà tôi cứ nghĩ mãi về hai anh em Thành và Thủy trong câu chuyện. Sao cuộc sống này nhiều người bất hạnh thế nhỉ?

      Thủy – một em bé hồn nhiên, trong sáng, vô tư, một tâm hồn nhân hậu. Cô rất yêu thương anh trai của mình. Cuộc sống của hai anh em cứ tưởng là hạnh phúc mãi mãi. Sao em phải gánh chịu một nỗi bất hạnh lớn thế?

      Em có tội gì đâu? Hạnh phúc bên người anh của em bị tan vỡ, thay vào đó là cuộc chia tay của bố mẹ và hai anh em. Còn con “Vệ sĩ” và con “Em nhỏ”, hai con búp bê gắn bó với hai anh em như hình với bóng? Thủy luôn “võ trang” cho con Vệ sĩ ở đầu giường anh vì Thành sợ ma. Một cô bé rất cứng rắn và gan dạ. Em phải chia tay lớp học, cô giáo, bạn bè, xa ngôi nhà, “về quê, em đi bán hoa quả ở chợ”. Đau đớn thay, em đã phải gánh chịu, đã phải làm quen với cuộc sống lăn lộn bên ngoài mà không được cặp sách đến trường như bao bạn. Cả lớp và cô giáo em đã sửng sốt. Tôi cũng sửng sốt như vậy. Ừ, thì chia đôi đồ chơi nhưng hai con búp bê chúng ngày ngày quàng vai nhau bây giờ cũng phải mỗi đứa một ngả như hai anh em họ sao? Khi thấy anh mình tách hai anh con búp bê về hai phía, Thủy rất tức giận. Thành thấy em như vậy đã nhưỡng cả hai con búp bê cho em. Thủy thì lại thương không có con “vệ sĩ” gác đêm cho anh ngủ. Hoàn cảnh thật là trớ trêu. Rồi không nấn ná, Thủy để con “Vệ sĩ” lại bên anh và mang con “Em nhỏ” theo. Ừ, thì chia tay. Ừ, thì khóc. Nhưng nước mắt cứ tuôn trào ra mỗi lúc nhiều hơn. Cuối cùng, Thủy xuống xe đặt con “Em nhỏ” lại quàng tay lên vai con “Vệ sĩ”. Một hành động can đảm như một mong ước, một khát khao đoàn tụ cháy bỏng. Như một lời mong ước mong manh là lời khuyên cho những người làm cha mẹ.

      Vậy, Thành thì sao? Người anh thương yêu em mang một niềm xót xa thầm lặng trong tâm trí khi phải chịu nỗi bất hạnh chia tay này. Thành cảm thấy ngạc nhiên khi cảnh vật vẫn thế mà sao anh em mình phải chia tay xót xa thế này. Chỉ mới ngày hôm qua đây thôi mà sao tai họa giáng xuống đầu hai anh em lại khủng khiếp đến thế! Thành cứ muốn quay lại thời gian trước kia nhưng chẳng có gì là vĩnh cửu. Cậu như bất lực, chẳng biết làm gì để lật lại tình thế. Đau đớn quá! Đến giờ phút chia tay, nước mắt Thành ứa ra, đứng như trời trồng mà nhìn theo chiếc xe lao đi một cách vô vọng và bất lực.

      Vậy những người làm cha mẹ họ nghĩ gì? Họ tự cho mình quyền quyết định hạnh phúc của họ nhưng họ có thèm quan tâm đến con cái họ ra sao, nghĩ gì và hạnh phúc như thế nào? Có bao nhiêu đứa trẻ bất hạnh như Thành và Thủy. Nếu em có phép màu nhiệm, em sẽ biến gia đình họ trở về hạnh phúc như xưa và mãi mãi không xa rời. Nhưng sự thật vẫn là sự thật. Gia đình thực sự là tổ ấm của mỗi chúng ta. Vậy mỗi người hãy vun đắp, xây dựng gia đình thêm tốt đẹp. Bởi gia đình có có phồn vinh thì xã hội mới vững mạnh.

Cảm nghĩ về Thành và Thủy trong Cuộc chia tay của những con búp bê (ảnh 3)

Cảm nghĩ về Thành và Thủy trong Cuộc chia tay của những con búp bê – Bài mẫu 3

      “Cuộc chia tay của những con búp bê” của Khánh Hoài là một tác phẩm hay và đầy ý nghĩa. Nó khiến cho em xúc động không chỉ bởi vì tình cảm hồn nhiên và dễ thương của hai anh em Thành và Thủy mà còn bởi vì cuộc chia ly đột ngột giữa hai anh em, hai tâm hồn nhạy cảm và trong sáng.

      Người ta thường nói búp bê thì không biết khóc bao giờ. Búp bê chỉ là một đồ vật vô tri vô giác mà thôi. Nhưng con người bằng xương bằng thịt thì khác. Họ có thể vui, buồn, giận dỗi và khóc khi mình gặp phải những biến cố hay mất mát nào đó trong đời, cũng có thể khóc khi vui sướng. Thành và Thủy cũng chính là những con người như vậy. Hai anh em không chỉ rất yêu thương nhau mà còn muốn ba mẹ hai em không chia tay để trong hai trái tim bé nhỏ ấy không biết bao lần thổn thức. Thành là một người anh trai yêu thương em gái hết mực, dù cho đồ chơi của chúng chẳng có gì nhiều nhưng anh vẫn dành hết đồ chơi cho đứa em gái ngây thơ của mình. Thủy tuy còn nhỏ và khá trẻ con, nhưng hành động “võ trang cho con Vệ Sĩ”, đem đặt đầu giường để gác đêm cho anh để anh không chiêm bao thấy ma nữa xuất phát từ tình anh em. Thủy không thể chịu đựng nổi khi thấy Thành đem chia hai con búp bê, con Vệ Sĩ và con Em nhỏ ra, em càng không thể cầm lòng khi em biết chỉ trong một thời gian ngắn ngủi thôi, em phải xa người anh trai mà em hết lòng tôn sùng và yêu mến. Hai anh em cũng chỉ là hai con búp bê có cảm xúc phải chia tay nhau khi còn quá nhỏ để luyến lưu một góc trời ký ức đầy dư âm và kỷ niệm. Hai em không phải là người quyết định cuộc chia tay ấy mà chính quyết định ly hôn của ba mẹ hai em đã khiến cho hai em phải xa nhau, xa những tháng ngày hạnh phúc và đầy những ký ức đẹp như cổ tích.

      Khi biết chuyện, cô và các bạn của Thủy đã rất đau lòng, càng đau lòng hơn khi phải đối mặt với một sự thật phũ phàng rằng từ nay Thủy sẽ không còn được đi học nữa. Sự thật vẫn là sự thật. Em chỉ ước một điều là cái tổ ấm nhỏ bé ấy sẽ không bị tan vỡ và nụ cười lại nở trên mối hai anh em tội nghiệp. Người lớn thì có bao giờ hiểu được con trẻ nghĩ gì khi tuy còn nhỏ mà chúng phải chứng kiến cảnh ba mẹ bỏ nhau và phải nói lời chia xa với những người mà mình yêu thương nhất. Hai con búp bê cũng phải chúng kiến cảnh tượng đau lòng đó. Em không biết là chúng có khóc không nếu chúng phải chia tay nhau sau một thời gian dài bên nhau, chơi đùa cùng hai con người đáng yêu và dễ thương như hai thiên thần. Có thể chúng sẽ không khóc đâu vì búp bê làm gì có nước mắt. Nhưng cuộc chia tay đã làm nhói đau Thành và Thủy, để lại trong tim hai em một vết thương rất lớn không gì hàn gắn nổi. Dù vậy thì cuộc sống vẫn tiếp tục trôi, “mọi người vẫn đi lại bình thường và nắng vẫn vàng um trùm lên cảnh vật”. Hai em có thể xa rời nhau, nhưng tôi tin chắc một điều là chúng vẫn luôn nhớ về nhau, nhớ khung trời tuổi thơ với những cảnh vật quen thuộc, mãi mãi không quên. Em thấy lòng mình đau đớn khi trong phút giây nói lời tạm biệt, Thủy bắt thành phải hứa là sẽ không bao giờ để hai con búp bê ngồi xa nhau, cũng giống như hai sinh linh ấy sẽ mãi dõi theo nhau trên mọi nẻo đường đời.

      Câu chuyện là một bài học về tình anh em, để lại trong lòng người đọc những ấn tượng khó có thể phai mờ. Búp bê có lỗi gì mà phải chia tay? Búp bê vẫn muốn mình được hạnh phúc trong vòng tay đùm bọc, chở che của ba mẹ. Cuộc chia tay đau đớn và đầy cảm động của hai em bé trong truyện có lẽ sẽ nhắc nhở chúng ta rằng: Gia đình chiếm một vị trí quan trọng trong trái tim mỗi người. Để bảo vệ và gìn giữ được hạnh phúc gia đình không có gì hơn là chúng ta phải đừng để những cuộc chia ly như thế diễn ra để con trẻ tự nhiên lại phải hứng chịu những mất mát không gì hàn gắn được.

Cảm nghĩ về Thành và Thủy trong Cuộc chia tay của những con búp bê – Bài mẫu 4

      Trước bi kịch gia đình, tình cảm của hai anh em Thành và Thủy càng trở nên thiết tha, rất mực gần gũi, thương yêu, chia sẻ và quan tâm lẫn nhau. Suốt đêm nghe em gái khóc thì Thành cũng đau khổ “nước mắt cứ tuôn ra như suối”. Mờ sáng, Thành “rón rén” đi ra vườn, đau khổ ngồi xuống gốc cây hồng xiêm, thì chỉ một lát sau, em gái cũng đi ra vườn ngồi cạnh anh trai. Em gái “lặng lẽ” đặt tay lên vai anh trai, còn anh trai thì “kéo em ngồi xuống và khẽ vuốt lên mái tóc” em gái. Khi Thủy nhớ bố, mong gặp bố, chào bố trước khi theo mẹ về quê ngoại, thì Thành “xót xa nhìn em” và nghĩ: “Bao giờ nó cũng chu đáo và hiếu thảo như vậy”. Nghe Thủy nói: “Hay anh dẫn em đến trường một lát” thì Thành lấy chiếc khăn mặt ướt đưa cho em… Thành lại dẫn em gái đến trường như những ngày còn nhỏ…

      Thủy là một em bé rất nhân hậu, giàu tình thương, rất quan tâm săn sóc đến anh trai. Mỗi con búp bê đều được Thủy đặt cho một,cái tên riêng: Con Vệ Sĩ, con Em Nhỏ, và Thủy luôn luôn đặt chúng cạnh nhau, “quàng tay lên vai nhau” thân thiết. Thủy đã mang kim chỉ ra bãi bóng vá áo cho anh trai. Trước khi giã biệt anh còn dặn dò: “Anh ơi! bao giờ áo anh có rách, anh tìm về chỗ em, em vá cho anh nhé..”. Thành nằm mê ngủ thấy ma, Thủy-đã có sáng kiến bắt con Vệ Sĩ khoác dao díp gác cho anh trai ngủ. Trước lúc theo mẹ về quê ngoại, Thủy ôm hôn con Vệ Sĩ và ân cần dặn dò: “Vệ Si thân yêu ở lại nhé! Ở lại gác cho anh trai tao ngủ nhé..”.

Trên đây là một số bài văn mẫu Cảm nghĩ về Thành và Thủy trong Cuộc chia tay của những con búp bê mà THPT Đông Đô đã biên soạn. Hy vọng sẽ giúp ích các em trong quá trình làm bài và ôn luyện cùng tác phẩm. Chúc các em học tốt môn Văn!

Đăng bởi: Đại Học Đông Đô

Chuyên mục: Lớp 7, Ngữ Văn 7

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Check Also
Close
Back to top button