Lớp 12Ngữ Văn

Nghị luận nhặt được của rơi trả người đánh mất (hay nhất)

Tuyển chọn những bài văn hay chủ đề Nghị luận nhặt được của rơi trả người đánh mất. Các bài văn mẫu được biên soạn, tổng hợp chi tiết, đầy đủ từ các bài viết hay, xuất sắc nhất của các bạn học sinh trên cả nước. Mời các em cùng tham khảo nhé! 

Nghị luận nhặt được của rơi trả người đánh mất – Bài mẫu 1

Trong cuộc sống, văn hóa và tiền bạc của cải là hai giá trị đối lập nhau. Nếu như tiền bạc, của cải thuộc về giá trị vật chất thì văn hóa lại thuộc về giá trị tinh thần. Và câu nói “Ta có thể nhặt được một gói tiền nhưng sẽ không có ai đánh rơi một gói văn hóa cho ta nhặt” đã đem đến cho mỗi người nhiều suy tư, suy nghĩ.

Tiền bạc, của cải nói riêng hay vật chất nói chung là đại lượng có thể đo đếm một cách rõ ràng, cụ thể. Đó cũng là những vật mà con người có thể mang theo bên mình nên cũng có thể dễ dàng đánh mất. Hình ảnh “ta có thể nhặt được gói tiền” muốn nói cho chúng ta rằng tiền bạc của cải là những thứ vật chất, dễ dàng đánh mất nhưng cũng có thể dễ dàng lấy lại được, thậm chí là nhặt được từ người khác. Còn “văn hóa” lại thuộc về những giá trị tinh thần cao quý và đẹp đẽ, khó cầm nắm được khó tạo ra được, nên không ai “đánh rơi văn hóa” cho chúng ta nhặt được. Tóm lại, câu nói trên mang đến một bài học ý nghĩa cho chúng ta trong cuộc sống: Con người có thể dễ dàng tạo ra của cải vật chất nhưng văn hóa lại được xây dựng trong suốt một quá trình.

Bạn đang xem: Nghị luận nhặt được của rơi trả người đánh mất (hay nhất)

Tại sao chúng ta có thể dễ dàng nhặt được một gói tiền? Chúng ta có thể nhặt được một gói tiền vì nó cũng giống như những vật tùy thân, dù có gìn giữ nhưng cũng sẽ có lúc bất cẩn mà đánh rơi. Còn văn hóa thì khác, đó là những giá trị tinh thần thuộc về ý thức của mỗi người, không thể cầm nắm, không thể “đánh rơi” hay “nhặt được”. Hơn nữa nó là kết quả của quá trình tích lũy không ngừng nghỉ chứ không tự nhiên có ở mỗi người, không ai dễ dàng có được nó nhờ sự may mắn trong cuộc sống.

Chủ tịch Hồ Chí Minh chính là một biểu tượng về văn hóa cho dân tộc Việt Nam. Cuộc đời của Người là kết tinh của những giá trị văn hóa truyền thống của quê hương đất nước với những giá trị của văn minh nhân loại. Người không chỉ là một vị lãnh tụ lỗi lạc mà còn là một nhà thơ nhà văn lớn của Việt Nam và thế giới. Trong suốt những năm tháng của cuộc đời mình, Hồ Chủ tịch đã không ngừng học tập và rèn luyện để có thể trở thành tấm gương cho mỗi người dân Việt Nam như ngày hôm nay.

Như vậy, đây là một quan điểm đúng đắn và sâu sắc. Mỗi học sinh hãy nâng cao ý thức học tập, tu dưỡng để hoàn thiện nhân cách góp phần xây dựng xã hội văn hóa, văn minh, góp phần làm nên bản sắc văn hóa dân tộc.

Văn hóa chính là một giá trị tinh thần quan trọng đối với con người. Cũng giống như câu nói của Albert Camus: “Không có văn hóa và thứ tự do tương đối nó gợi lên, xã hội ngay cả khi hoàn hảo cũng chỉ là rừng rậm. Vì vậy mọi sáng tạo đích thực đều là món quà gửi tới tương lai”.

Nghị luận nhặt được của rơi trả người đánh mất – Bài mẫu 2

Chẳng bao giờ em làm được một việc tốt đáng kể hay chỉ ít là làm người khác thấy vui, chỉ trừ có một lần khi em còn học lớp 2. Lần đó em đã nhặt được của rơi và trả lại cho người mất.

Chiều hôm ấy, em trực nhật nên phải ở lại lớp một lúc để đổ rác. Lúc em đang đi trên sân trường thì bỗng em giẫm phải một vật gì cưng cứng. Em cúi xuống nhặt lên thì thấy: Ồ! hoá ra là một cuốn tiểu thuyết khổ 18x7cm của nhà sách Trí Tuệ cuốn đầu giáo sư Powel của tác giả A.R Belger. Cuốn sách này được bọc ngoài bằng nilon trong nên có lẽ người mất mới mua về chưa đọc. Em cũng chưa đọc nó nhưng đã biết ít nhiều về nó qua lời nói của bố mẹ. Hình như nó là một cuốn tiểu thuyết rất hay. Em lật xem bìa sau của cuốn sách thì thấy một đoạn văn ngắn kể lại tóm tắt nội dung cuốn sách. Nó càng làm em chắc chắn về suy nghĩ của mình. Trong đầu em hiện lên ý nghĩ lấy luôn cuốn sách này. Thế là, em ngó xung quanh xem có ai không. Thôi chết! Còn bác bảo vệ. Em chờ bác bảo vệ để ý đi chỗ khác rồi nhanh tay đút luôn cuốn sách vào cặp tung tăng chạy ra khỏi cổng trường. Trên đường, em không thôi nghĩ về nhưng tình tiết hấp dẫn, li kì của cuốn sách. Ôi! thú vị biết bao! Nhưng cái đầu em không chỉ nghĩ đến một chuyện nó lái sang một chuyện khác. Chuyện về người bị mất. Vì có cái đầu ham nghĩ nên em không biết phải phân xử ra sao, mang về đọc và giữ của riêng hay trả lại cho người bị mất đây! Hai phương án cứ đánh nhau, xáo trộn trong đầu em. Vừa lúc đó, em về đến nhà. Em chào bố mẹ rồi đặt mình lên chiếc giường ở phòng riêng. Em lại tiếp tục suy nghĩ. Mà phải rồi! Mẹ là người có kinh nghiệm trong cuộc sống, mình nên hỏi mẹ xem sao! Em nghĩ, thế là em chạy xuống tầng 1, đưa cuốn sách cho mẹ và kể đầu đuôi câu chuyện cho mẹ nghe. Nghe xong, mẹ cười và bảo:

Bây giờ, con hãy đặt mình vào tình huống như người mất mà xem. Chắc chắn con sẽ rất buồn và lo lắng vì bố mẹ sẽ mắng khi làm mất cuốn sách khá đắt: 25.000 đồng cơ mà! Đấy, con hãy tự nghĩ và quyết định đi. 

Quả thật nếu em là người mất thì cũng sẽ có những cảm giác như mẹ nói. Mà nếu các bạn biết thì lòng tin của các bạn đối với em sẽ chẳng ra gì nữa! Em quyết định sẽ trả lại. Sáng hôm sau, em mang cuốn sách đưa cho cô Tổng phụ trách. Vừa lúc đó, có một chị lớp Năm hớt hơ hớt hải chạy đến. Khi cô Tổng phụ trách đưa chị cuốn sách và giới thiệu em với chị thì chị ấy cảm ơn em rối rít.

Lúc em về lớp, các bạn xô đến quanh em và khen em. Khi đó em thực sự là rất vui. Bây giờ em mới biết giá trị của những việc làm tốt. Nó vô hình nhưng nó lại có thể mang niềm vui cho tất cả mọi người.

—/—

Trên đây là các bài văn mẫu Nghị luận nhặt được của rơi trả người đánh mất do Đại Học Đông Đô sưu tầm và tổng hợp, mong rằng với nội dung tham khảo này thì các em sẽ có thể hoàn thiện bài văn của mình tốt nhất!

Đăng bởi: Đại Học Đông Đô

Chuyên mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button